Khi Về già Có 9 Việc Nhất Định Phải Làm Biết Sớm Lợi Sớm - YouTube

Linh Cao

Linh Cao

Sep 15, 2025 9:00 AM

Summary

Transcript

Chào mừng quý vị khán giả đã đến với kênh Sống Để Hạnh Phúc Thưa quý vị, khi quý vị đến tuổi già hay không đâu xa là cha mẹ quý vị hiện tại thường có suy nghĩ rằng Bản thân là chiếc đồng hồ cũ, mỗi ngày thang ngắn thờ dài, nỗ lực mỗi ngày để sống một cuộc sống tốt lành đã là điều khó khăn rồi, lấy đâu ra niềm vui trong cuộc sống. Chính bởi những suy nghĩ tiêu cực này mà nhiều khi mang tới nỗi muộn phiền,
chuốc lấy bệnh tật cho bản thân mình. Thực tế, dù độ tuổi nào, chúng ta vẫn có thể làm những việc tốt, những suy nghĩ lạc quan mang tới tầm ảnh hưởng tích cực tới cho bản thân, gia đình và xã hội. Và ngay sau đây, xin mời quý vị theo dõi clip ngắn để hiểu rõ hơn tâm tư mà chúng tôi muốn gửi gặp. Người đến tuổi già nên làm gì? Những câu nói này nhất định phải xem qua. Tôi tin rằng, nhiều người cao tuổi đều đã từng nói qua một câu này.
Già rồi, là có thể hưởng phước lành rồi. Đúng, già rồi, không còn phải mang gánh nặng của cuộc sống gia đình, không có mưu đồ cạnh tranh, đừng để cho bản thân sống quá mệt mỏi. Người đến tuổi già nhất định phải hiểu, đừng sống quá mệt mỏi, đừng quá bận rộn, muốn ăn đừng than đắt, muốn mặc đừng nói lãng phí, buồn phiền tìm bạn bè dùng bữa, buồn ngủ nằm xuống là ngủ tiếp đi. Sự an tâm trong tâm hồn luôn là thứ đẹp nhất, hạnh phúc mỗi ngày mới đúng.
Người đến tuổi già, bình thản vô tư là quan trọng nhất. Nước càng sáng càng trong, người càng thản nhiên càng nhiều hạnh phúc. Vì vậy, trong cuộc sống của người lớn tuổi đều có giá trị. Đặc biệt là có thể có một sự bình an và yên tĩnh. Chỉ có bình tĩnh đối xử với chính mình, yêu mến món quà Thượng Đế ban tặng, trái tim của chúng ta mới có thể chứa đầy hạnh phúc. Người đến tuổi già, sống với một thái độ tốt.
Chức vụ cao không bằng lương cao, lương cao không bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao không bằng sống vui vẻ. Con người sống với một tâm thái, tâm thái tốt, mọi thứ đều tốt. Con người khi đến tuổi già, đừng sống dưới miệng lưỡi của thế gian, cũng đừng sống dưới ánh mắt của người khác. Tốt nhất là sống trong thế giới đơn giản và hạnh phúc của riêng mình. Người đến tuổi già học cách tự chăm sóc bản thân, mặc quán quang âm thuốc nhân lão,
bình hòa tâm thái tẩu đại đáo, thiền đại tự thân mặc phiền não. Còn người đến tuổi già, càng phải hiểu được từ trong bốc đồng và lo lắng, trở về tâm thái bình tĩnh, thư giãn, không quan tâm quá nhiều, không toan tính quá nhiều. Hãy nhớ thả lòng bản thân, thoát khỏi sự mệt mỏi, đừng để cho mình sống quá mệt mỏi. Người đến tuổi già biết lựa chọn thứ gì là tốt. Cuộc sống của con người hiếm khi được hồ đồ, hiếm khi bị hồ đồ.
Sống quá rõ ràng mới là điều khó nhất. Người cao tuổi thông minh, có sự hiểu biết về cuộc sống, đều biết làm thế nào để lựa chọn, biết ở độ tuổi nào nên tính toán những gì, không nên tính toán những gì, có được, có mất, có cho, có nhận. Vì vậy, lớn tuổi rồi, chúng ta phải biết sẵn sàng ăn uống vui chơi, sẵn sàng đối tốt với bản thân mình. Người đến tuổi già, ít gánh nặng. Cuộc sống của một con người, có rất nhiều gánh nặng,
chẳng hạn như là cấp bậc, xếp hạng. Khi trẻ, những điều này có thể vẫn còn chút tác dụng, nhưng đến tuổi già, lại là thêm một gánh nặng. Những hư danh bên ngoài, thực ra là một gánh nặng. Già rồi, đừng quá chú ý đến những hư danh và danh lợi đó, mà phải quan tâm đến việc tận hưởng bên trong tâm hồn. Người đến tuổi già, dùng trái tim để ngắm nhìn thế giới. Cuộc đời giống như một giấc mơ, 5 tháng trôi qua tàn nhẫn.
Đột nhiên quay đầu nhìn lại, mới phát hiện con người sống như một tâm trạng. Nghèo cũng tốt, giàu cũng tốt, được cũng tốt, mất cũng tốt. Mọi thứ đều như một đám mây. Phải thường xuyên tự hỏi bản thân mình, bạn có những gì thay vì không có những gì, thường xuyên biết ơn, cuộc sống sẽ báo đáp cho bạn. Người đến tuổi già, nhận ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Hạnh phúc là không phân biệt người giàu và người nghèo.
Khả năng lớn nhất của con người là từ những ngày cay đắng đến ngọt ngào. Điều này đòi hỏi phải học cách tự mình tìm ra niềm vui, chứ không so sánh một cách mù quáo, không mưu cầu sự hoàn hảo. Biết cách hài hước mới làm cho cuộc sống thú vị hơn. Người đến tuổi già làm cho niềm vui là một thói quen. Người đến tuổi già không nên luôn nghĩ rằng bản thân là chiếc đồng hồ cũ, mỗi ngày thát ngắn thở dài, nỗ lực mỗi ngày để sống một cuộc sống tốt lành,
đuổi những phiền muộn ra ngoài để niềm vui trở thành một thói quen. Người càng cao tuổi đừng sống quá mệt mỏi, biết chấp nhận và từ chối để tốt cho mình. Trải nghiệm của một bà mẹ bước ra khỏi gia đình của con trai mình. Có người đặt ra câu hỏi, cha mẹ sinh con để làm gì, để có người nối rõ tông đường hay có người chăm sóc khi về già. Có rất nhiều câu trả lời khác nhau, nhưng đáp án cuối cùng khiến nhiều người suy nghĩ
là vì để trả giá và để tận hưởng. Tôi là một người mẹ 57 tuổi đã nghỉ hưu, còn con trai tôi năm nay 31 tuổi. Khi tôi bắt đầu về hưu cũng là lúc con trai tôi lập gia đình. Đối với vợ chồng tôi, nó luôn là viết ngọc quý, được chúng tôi nâng niu, chăm bẫm. Bởi vậy khi con thành thân, một cách rất tự nhiên tôi thấy mình có trách nhiệm chăm sóc tổ ấm mới này. Ban đầu tôi hy vọng chúng sẽ về ở với vợ chồng tôi,
nhưng ông nhà lại cho rằng hai đứa cần có không gian riêng để tự lập. Thế nên, để tiện chăm sóc các con, chúng tôi dọn tới khu dân cư gần nhà con đang sống. Và cứ điều đặn, mỗi sáng tôi chạy qua nhà giúp bọn trẻ chuẩn bị đồ ăn và dọn vệ sinh. Chiều đến thì nấu bữa tối, và lại đợi tới khi hai vợ chồng nó đi ngủ, tôi mới về nhà mình. Cuộc sống của tôi cứ êm đềm trôi qua như vậy, cho đến một ngày. Hôm ấy, tôi dậy sớm đi chợ mua thức ăn mang tới nhà con.
Nhưng khi đến nơi, lại không thể mở cửa để vào nhà. Không phải tôi mang nhầm chìa khóa, mà đơn giản là con dâu đã thay ổ khóa khác. Tôi phải gọi mãi con dâu mới ra mở cửa và giải thích. Gần đây tòa nhà xảy ra nhiều vụ trộm, nên... Tối hôm đó, con trai qua nhà đưa cho tôi chiếc chìa khóa mới. Lúc ấy trong tâm tôi có đôi chút khó chịu, nhất là khi con trai tôi nói nhỏ, Mẹ đừng để vợ con biết nhá. Tôi hiểu rằng sự việc không còn đơn thuần như tôi nghĩ lúc trước.
Ngày hôm sau, tôi tới nhà con trai sớm hơn mọi ngày với lình kình đồ ăn thức uống. Vừa tới cửa, tôi nghe tiếng tranh luận vọng ra. Chắc chắn là anh đưa chìa khóa cho mẹ rồi, có phải không? Rồi một chàng những lời phàn nàn của con dâu vang lên sau cánh cửa, khiến tôi đứng mãi như trời chồng. Thật chẳng ngờ, tất cả công sức và tình yêu thương mà người mẹ chồng như tôi đã dành cho chúng lại được đền đáp bằng những lời chỉ trích nặng nề như vậy
và làm tôi thấy chua sót hơn. Đó là con trai tôi chỉ biết âm ừ rồi trả lời rằng Đó là mẹ anh, em bảo anh phải làm thế nào đây? Tôi lùi thủi, xách túi thức ăn thẫn thờ quay trở về nhà. Nhìn thấy ông nhà, tôi tủi thân đến mức nước mắt lưng chồng. Ông à, sao tôi cực quá vậy? Nó là con trai duy nhất của tôi. Tôi toàn tâm toàn ý lo cho chúng bữa ăn tới giấc ngủ. Vậy mà cái tôi nhận được lại là thế này đây. Tôi đã làm gì sai hả ông?
Ông nhà chỉ bật cười rồi vỗ nhẹ vào vai tôi. Thật là mấy đứa trẻ không hiểu chuyện. Bà cứ để đó, có dịp tôi sẽ nói chuyện với chúng. Mà bà này, bà thử nhìn những người bạn già của chúng ta mà xem. Có mấy ai như bà không? Họ đều thông dong tự tại. Gần thì đi thăm thú các tỉnh thành, xa thì ra nước ngoài du lịch. Còn bà cả ngày chỉ loanh quanh chợ búa, lọ mọ cơm nước cho con cái. Vì chúng mà tôi với bà đã lạc hậu so với những người bằng tuổi rồi đấy.
Từng lời của chồng như cơn mưa mùa hạ khiến tôi bừng tình. Chẳng lẽ tôi lẽ không muốn ra ngoài du lịch thăm thú đó đây hay sao? Như vậy, tôi gật đầu đồng tình với ông. Sau đó, ông nhà sắp xếp đưa tôi tới vùng thảo nguyên rộng lớn nghỉ dưỡng vài ngày. Ông còn dẫn tôi tới thăm trang trại dê và bò sữa, được tận mắt chứng kiến quá trình dê mẹ sinh con và cho con bú. Tôi bất giác thấy xúc động nghẹn ngào. Chồng tôi vừa nhìn, vừa chỉ vào đàn dê đang gặm cỏ.
Dân dù một quanh năm đều di chuyển từ chỗ này tới chỗ khác. Nếu như dê mẹ cũng giống như bà, việc gì cũng không thể buông tay, thì dê con sao có thể sống nổi? Hơn nữa, có ai muốn được gả cho chú dê còn chưa cay sữa về tinh thần hay không? Tôi quay sang, thấy ông nhà cười một cách đầy ngụ ý. Chỉ một câu nói của ông đã giúp tôi hiểu ra rất nhiều điều. Chồng tôi tiếp tục, tình mẫu từ chân chính là một quá trình rút lui khéo léo.
Nói rồi, ông mở điện thoại rồi đọc cho tôi nghe một bài viết. Những bậc cha mẹ không muốn tách rời khỏi con cái khi chúng đã trường thành. Họ lầm tường đó là vì yêu con, nhưng thực tế lại vô tình điều khiển con một cách toàn diện. Tôi liếc mắt lượm ông. Ý ông tôi chính là người mẹ như vậy hả? Chồng tôi bật cười, vỗ vỗ vào vai tôi và nói Bà hả? Bà thuộc loại có thể cứu bạn được. Sau chuyến du lịch trở về, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho con trai
và nói rằng tôi muốn tới nhà nó một chuyến. Hôm ấy, tôi đã chia sẻ lại hành trình ý nghĩa nhất trong cuộc đời của mình rồi nghiêm túc nói với chúng. Mẹ chuẩn bị lui về tận hưởng hạnh phúc những năm tuổi già. Sau này có lẽ mẹ sẽ không thường xuyên tới nhà các con nữa. Mà cho dù có tới, thì mẹ sẽ gọi điện báo cho các con trước. Con trai nhìn tôi, lúng túng một hồi lâu rồi hỏi Mẹ, mẹ giận chúng con phải không ạ?
Mẹ đâu có giận, chỉ là mẹ đang học cách tận hưởng tuổi già thôi con à. Con trai ôm chầm lấy tôi, làm mắt tôi ươn ướt bùi ngùi. Có người đặt ra câu hỏi, cha mẹ sinh con ra để làm gì? Để có người nối dõi tông đường hay có người chăm sóc khi về già? Có rất nhiều câu trả lời khác nhau. Nhưng câu trả lời cuối cùng khiến nhiều người suy nghĩ là vì để trả giá và để tận hưởng. Các bậc cha mẹ, xin đừng coi con cái là điều quan tâm duy nhất trong cuộc đời.
Đừng vì con cái mà khép lại cánh cửa giao tiếp với xã hội. Cũng đừng vì con cái mà bỏ lỡ niềm đam mê, sở thích của bản thân mình. Có người nói, có một kiểu cha mẹ làm tôi vô cùng kính phục. Đó là người dành cho con tình yêu thương mạnh mẽ khi con còn bé. Rồi khi con lớn lên, lại học cách buông tay một cách khéo léo. Chăm sóc và chia xa đều là nhiệm vụ mà mỗi người làm cha làm mẹ cần hoàn thành với con cái.
Làm cha mẹ là cả một trạng hành trình dài mà phụ huynh chúng ta cần có cả lòng bao dung và trí tuệ. Không chỉ đơn thuần là nuôi dạy con, mà trong rất nhiều thời khắc của cuộc sống, cần biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên nuôi. Chúng ta không mong cầu con trở nên hoàn hảo, cũng không cần chúng phải nuôi dưỡng khi về già. Chỉ cần chúng có thể sống độc lập và giữ chọn lòng hiểu thuận với cha mẹ. Vậy là bạn đã là một người cha, người mẹ thành công.

Share This Audio Transcript & Summary 📚

Khi Về già Có 9 Việc Nhất Định Phải Làm Biết Sớm Lợi Sớm - YouTube

00:00
13:44